You are not connected. Please login or register

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 Cầu Cơ............. on Sun Oct 21, 2012 9:45 pm

DUYLINH


ADMIN_Vì Sự Nghiệp cống Hiến Diến Đàn
ADMIN_Vì Sự Nghiệp cống Hiến Diến Đàn
Cái chuyện cầu cơ này chắc hẳn không còn xa lạ gì với bạn đọc. Những thứ cần thiết thật đơn giản: Một tấm bản đồ với đầy đủ kí tự, một cái chén, hoặc một vật nhỏ tương tự. Người chơi thì cần hai người trở lên. Sau đó chỉ việc gọi thần chén lên và hỏi những thông tin mình cần biết. Theo như tôi hiểu, thì gọi thần chén ở đây thật ra chỉ là bắt một cái vong nào đó ở gần bạn nhất và bắt nó trả lời. Nói là trả lời, nhưng nhiều khi có những câu trả lời rất vô lý, và khó mà tin được khi bạn hỏi về tương lai. Câu chuyện mà tôi kể dưới đây, xin đảm bảo là chưa một bạn nào đủ can đảm để mà thử (bao gồm cả những người đã từng chơi cầu cơ và những người chưa chơi bao giờ). Xin chú thích thêm là cách này đã được dùng vào thời chiến tranh Việt Nam, khi mà người chết vô số, về vấn đề là tôi nghe ai kể xin được phép giấu đi, mời bạn đọc thưởng thức.

Nam và Đức là hai đứa bạn chơi thân với nhau lắm, chúng nó vốn là nhà ở cạnh nhau, rồi đi học cùng, rồi từ đó trở nên thân thiết. Tuy nhiên, thằng Nam luôn tỏ ra già đời, tuy mới có học đại học năm thứ nhất, nhưng nó luôn luôn tự hỏi về tương lai bản thân sau này. Đã nhiều lần nó rủ thằng Đức đi coi bói, nhưng kết quả về tương lai đều hết sức khó tin nếu không muốn nói là nhảm nhỉ. Rồi có một hôm, đang ngồi chơi, nó quay ra hỏi thằng Đức:

- Ê mày, đã bao giờ thử chơi cầu cơ chưa?

Thằng Đức nhìn nó:

- Ba cái trò bói chén đó ai còn lạ gì nữa, mày hỏi làm gì?

Thằng Nam thở dài:

- Tao rất muốn biết sau này tao thế nào, đi coi thầy bói mấy lần, thì toàn gặp ba cái thằng thầy dởm, phán lung ta lung tung. Tao tính hôm nào chơi cầu cơ thử.

Thằng Đức nhìn nó:

- Bộ mày tính làm thiệt hả, nhưng kiếm đâu ra được thêm người bây giờ? Với cả chắc gì câu trả lời đã chính xác?

Thằng Nam cười phá lên:

- Bộ mày sợ hả? Tao nghe là xác suất đúng cao lắm đó. Nếu cần thêm người, mày rủ con Thủy, còn tao sẽ rủ em Ngọc của tao lo gì.

Thằng Đức chỉ có biết thở dài và nghe theo lời dụ dỗ của thằng Nam. Khi đã chuẩn bị đủ bản đồ và một cái chén được lấy trên bàn thờ. Đức, Thủy và Ngọc hẹn tập trung ở nhà thằng Nam vào lúc 12 giờ đêm để bói chén. Do bố mẹ thằng Nam đi công tác hết, nên giờ chỉ có mình cu cậu ở nhà, tha hồ làm loạn. Tuy nhiên, trước đêm bói chén, thằng Nam hẹn cả lũ ra quán cà phê bàn lại. Nó bảo rằng để tăng phần hiệu quả và xác suất lên mức cao nhất, nó đề nghị đêm mai cả bọn tập trung ra nghĩa trang thành phố, nó nghe mấy ông già kể, bói chén mà tìm được mộ người mới chết, bói ngay trước mộ, gọi đúng tên tuổi thì đảm bảo rằng đúng hoàn toàn. Vừa nghe đến cái chuyện mò ra nghĩa địa ban đêm, cả lũ đã sặc nước. Thằng Đức với tay, vỗ vào đầu thằng Nam một cái đau điếng:

- M* mày điên à, dở hơi ăn c*t dơi hay sao mà ra nghĩa trang ban đêm để bói chén?

Thằng Nam xoa đầu, nhăn mặt:

- M* con ch*, đánh bố mày đau thế. Mày ngu lắm, người mới chết bói nó mới thiêng. Mà mấy ông già đã khẳng định với tao là chắc chắn, thì tội gì mà không thử, hay là mày sợ ma? - Thằng Nam nhếch mép cười đểu thằng Đức. Thằng Đức trợn mắt:



- Ai nói mày là tao sợ? Làm thì làm, sợ quái gì !

Thực lòng thằng Đức nó sợ lắm, nhưng tại có cái Thủy tham gia, mà nó lại thương thầm nhớ trộm nhỏ, nên nó cố tỏ ra vẻ can đảm. Thế là ngày giờ đã định sẵn. đúng mười một giờ đêm ngày mai tập chung ở nhà thằng Nam rồi kéo nhau ra nghĩa trang.

Đúng 11 giờ đêm, tất cả đã tụ tập ở nhà thằng Nam. Nhưng ai ai cũng có vẻ mặt lo lắng, riêng chỉ có thằng Nam là hớn hở mặt mày vì không có đứa nào bỏ bom nó cả. Vì nhà thằng Nam cách nghĩa trang thành phố có 15 phút đi bộ, nên nó hô cả bọn để xe lại nhà nó, cho tiện việc lẻn vào nghĩa trang. Cái đêm hôm nay, là một cái đêm lạnh lẽo, dù mới bước vào mùa thu, mà sao đêm nay lại lạnh dữ vậy. Bốn bóng người bước đi trên con đường vắng trong bóng đêm xen vào những bóng đèn đường hiu hắt. Thằng Đức nhăn mặt hỏi thằng Nam:

- Tao vẫn chưa hiểu lí do tại sao mày đi bói chén còn dắt theo con chó làm cái gì? Bộ mày bói chén cho cả chó, coi coi sau này nó có lấy được vợ không hả?

Cái Ngọc và cái Thủy phá lên cười, còn thằng Nam mặt nghiêm nghị:

- Tí đến nơi tao nói cho mà biết.

Đi được một đoạn đường nữa, chợt nhỏ Ngọc quay lại phía sau, nhìn ngang bgó dọc một lúc rồi chạy tới níu tay nhỏ Thủy. Thủy mắng đùa:

- Con này, mày làm sao thế, sao khi không tự nhiên bám chặt lấy tao là sao?

Ngọc nói khe khẽ:

- Tao sợ quá mày ơi, từ nãy tới giờ, tao có cái cảm giác như có ai đó đang đi theo giõi tụi mình ý.

Thủy quát nhỏ:

- Con điên! Đêm hôm làm gì có đứa nào trên đường ngoài bốn đứa mình đâu?

Ngọc còn đang ấp úng, bỗng con Husky của thằng Nam, chợt quay phắt lại, nó nhìn về phía sau gầm gừ một cách giận dữ, rồi nó bỗng sủa điên loạn như nhìn thấy cái gì đó. Cả bọn lúc này bao nhiêu da gà dựng đứng hết cả lên. Cả bọn quay hết người lại, làm gì có ai đâu, mà sao con chó của thằng Nam lại sủa điên loạn như thế. Thằng Nam phải cố mắng và kéo con Husky đi mãi nó mới chịu đi tiếp, nhưng cứ một lúc nó lại ngoảnh lại đằng sau gầm gừ.

Cả bọn đã đứng trước cổng nghĩa trang, một điều kì lạ mả cả bọn cùng cảm nhận được rằng cái cổng nghĩa trang lúc này lại mang lại cho tụi nó cái cảm giác rùng rợn đến ghê người. Thằng Nam đưa con chó cho thằng Đức cầm, nó nhắc cả bọn đứng đây đợi, nó nhẹ nhàng tiến lại phía cái trạm bảo vệ trước cổng. Nam nhìn vào thấy một ông đã ngủ gật từ lúc nào không biết, còn ông kia thì không thấy đâu, nó đoán là đang đi vệ sinh nên an tâm là có thể vào được. Nam quay ra làm hiệu cho cả bọn đi nhẹ nhàng vào, qua được cánh cổng. Chợt một luồng gió lạnh thổi bạt vào mặt cả bọn, khiến chúng nó rùng mình. Đi được đến gần giữa cái nghĩa trang, thằng Đức kéo vai thằng Nam:

- Ê mày, đến rồi, giờ kiếm đâu ra người chết mới được chôn giờ?

Thằng Nam nói:

- Mấy hôm trước, tao có tia được một cái đám ma lớn lắm, nếu tao nhớ không nhầm thì ở cuối nghĩa trang.

Thằng Đức cau mày:

- Mẹ, cuối cái nghĩa trang đi bao giờ mới tới? Mà với cả mày rọi đèn pin thế này không sợ bảo vệ thấy, người ta ra đuổi à?

Thằng Nam nói giọng chắc chắn:

- Gớm, bảo vệ giờ này á, có cho tiền cũng đ*o giám chui vào tận đây, chúng nó cũng sợ bỏ m*, mày không thấy trước cửa phòng bảo vệ ở cửa dán đầy bùa ra đấy à?

Thằng đức nghe đến câu dán đầy bùa, nó lúc này mới toát hết cả mồ hôi. Còn cái Ngọc và cái Thủy, từ lúc đi vào nghĩa trang đến giờ, hai cô bé cứ bám chặt lấy nhau, đi đằng sau hai thằng. Nghĩa trang vào ban đêm tối lắm, chỉ có mấy ngọn đèn vàng yếu ớt ở những con đường chính mà đánh ô tô vào được, còn lại là dựa vào ánh trăng vằng vặc để len lỏi qua các ngôi mộ. Đến đoạn rẽ ra con đường nhỏ, thằng Nam nói với cả bọn:

- Sắp đến rồi, ở cuối con đường này thôi.

Cả bọn cùng rẽ qua con đường nhỏ đó, vì là đường phụ nên không có đèn đường. Tất cả chỉ còn biết mò mẫm theo ánh đèn pin của thằng Nam và ánh trăng. Cuối cùng, ánh đèn pin của Nam đã rọi lên được một nấm mộ mới đắp đất, chưa trát xi măng. Xung quanh là vô số vòng hoa và tiền vàng rải rác. Cả bọn bắt đầu bầy biện các thứ ra con đường nhỏ ngay trước nấm mồ. Riêng có con Husky của Nam, khi vừa thấy cái nấm mồ mới xây, nó có vẻ như sợ sệt lắm, và muốn quay đầu bỏ chạy. Nhưng bị Nam giữ lại và quát nạt, giờ nó nằm co ro một đống, nhưng mắt luôn hướng về phía cái mộ đó.

Mọi thứ đã bày xong xuôi đâu vào đó, bốn đứa ngồi xếp thành vòng tròn. Tấm bản đồ kí tự được đặt ở giữa, trước mặt mỗi đữa là một cây nến nhỏ đã được thắp lên. Cái chén mà thằng Nam lấy trên bàn thờ nhà nó được đặt vào chính giữa tấm bản đồ, nơi có hình bát quái, ba nén hương đã được thắp và cắm trên mộ. Ngọc và Thủy đều phải xõa tóc ra trong lúc cầu cơ. Khi đã đâu vào đấy, mọi người nắm tay nhau lại, thằng Nam bắt đầu lầm rầm đọc: “Bốn người chúng tôi bao gồm Nam, Đức, Ngọc và Thủy kính mời vong hồn bà … mất ngày … quê quán tại … xin về ngay đây, cho chúng tôi được hỏi chuyện”. Vừa nói dứt câu, một cơn gió lạnh ở đâu tràn về. Cả bọn rùng mình, chợt con chó Husky của thằng Nam nhổm dậy, nó tru lên mấy hồi. Cái tiếng tru đó nghe mà sởn gai ốc, cứ văng vẳng, rồi vọng vào màn đêm lạnh lẽo. Cái Thủy lúc này tay run lắm, định đứng lên chạy. Nhưng được Ngọc và Đức nắm chặt tay, nên cố trấn tĩnh ngồi lại. Độ 1 phút sau, cái chén trên tấm bản đồ bỗng rung bần bật. Thằng Đức thấy vậy, mặt nó tái hẳn đi trông thấy, nó bây giờ phải nói là sợ đến vãi cả đ*i ra rồi. Thấy rằng hồn đã về nhập vào trong chén, thằng Nam ra hiệu cho hội bạn, mỗi đứa đặt hờ một ngón tay lên chén. Thằng Nam bắt đầu hỏi trước, nó hỏi rằng có đúng là bà … đang là người trả lời câu hỏi hay không. Cái chén dần dần di về các con chữ, tạo nên “đúng”. Thằng Đức, cái Thủy với cái Ngọc lúc đầu tức cười lắm, vì nghĩ rằng chính thằng Nam xê dịch cái chén. Rồi sau đó chúng nó lần lượt hỏi về gia đình bố mẹ của nhau, cái chén lúc nào cũng đưa ra câu trả lời đúng. Lúc này bọn nó mới có hơi sợ sợ, vì có nhiều chuyện như nhà cửa, rồi gia đình mà không phải lúc nào cũng kể cho nhau nghe, vậy mà tại sao lại trả lời vanh vách được. Cái Ngọc có hơi sợ, định rụt ngón tay lại, thằng Nam thấy thế, nó lấy tay kia giữ tay cái Ngọc lại, miệng thì thầm:

- Bộ em muốn bị ma nhập hay sao mà rụt tay lại, một khi đã thắp hương lên, phải chơi đến khi nào hương tàn mới thôi.

Cái Ngọc nghe xong mà rùng mình. Thằng Đức với cái Thủy bắt đầu thấy rờn rợn. Rồi thằng Nam bắt đầu hỏi về tương lai nó, nó hỏi rằng bao nhiêu tuổi thì nó lấy vợ, cái chén trả lời rằng “không lấy vợ”. Thằng Nam nhăn mặt, nó hỏi tiếp là sau này nó có giàu sang không, cái chén trả lời “ không giàu, không nghèo”. Lúc đầu thằng Nam nghi là chắc có đứa nào đẩy chén để trêu nó, rồi nó hỏi tại sao, cái chén từ từ chỉ lại từng chữ, gộp lại cả câu sẽ thành “số phận an bài sao mày muốn biết”. Thằng Nam dựng tóc gáy, nó không ngờ rằng bói chén thì ma cũng hỏi ngược lại được người chơi. Nó bảo rằng đó là số phận của nó, xin cứ cho biết, cái chén trả lời “chết”. Thằng Nam đọc xong há hồm, lũ con lại thì mặt cắt không còn giọt máu. Thằng Nam hằn giọng:

- Đ*t mẹ chúng mày, tao không đùa đâu nhá…

Cả bọn ngơ ngác, thằng Đức đáp lời:

- Mày điên à, nãy giờ có đứa nào dịch cái chén đâu, mà mày nói bé thôi, không có mấy ông bảo vệ nghe thấy bây giờ.

Thằng Nam lúc này mới bắt đầu nổi da gà, nếu đúng như cái chén này nói, thì nó sẽ phải chết trẻ. Nó cố trấn tĩnh bản thân, hỏi cái chén rằng nó sẽ chết như thế nào, cái chén chỉ trả lời rằng “bất ngờ”. Thằng Nam càng tò mò, nó hỏi rằng bao giờ thì nó mới chết, cái chén trả lời rằng “sắp”. Thằng Nam ngồi thừ người, nó không còn tâm trí nào mà hỏi nữa. Cái Ngọc nắm lấy tay kia của Nam, nói nhỏ nhẹ:

- Hay là thôi anh ơi, hỏi qua chuyện khác đi.

Thằng Nam vẫn ngồi thừ ra, nhìn chằm chằm vào cái chén. Ngọc muốn chứng minh rằng lời cái chén nói là sai, nó hỏi cái chén rằng Nam và mình sau này có lấy nhau được không, cái chén trả lời “không”. Thấy sợ sợ, cái Ngọc hỏi dồn vì sao, cái chén đưa ra câu trả lời khiến cho cả bọn nổi da gà “mày cũng sẽ chết”. Cái Ngọc đang định hỏi chết như thế nào, thì không may thay, ba ngọn hương cắm trên mộ đã tắt. Nếu đúng như luật chơi, thì khi hương tắt, tất cả phải cùng một lúc rụt tay mình lại và dập nến. Cái Ngọc đang định hỏi, chợt ngọn nến phía Thủy bị gió thổi, tắt ngấm đi. Con Husky nãy giờ nằm cạnh thằng Nam chợt đứng bật dậy, sủa loạn ầm ĩ về phía cái Thủy. Thằng Đức đang nắm tay Thủy, chợt nó thấy tay Thủy lạnh ngắt đến thấu xương, nó quay ra vỗ vào vai, thì thấy toàn thân Thủy lạnh ngắt. Thằng Đức hét lên, nó buông tay Thủy ra, khiến cho cái Ngọc và thằng Nam giật mình nhìn về phía Thủy. Cái Thủy đang xõa tóc, cúi gằm mặt, cả thân từ từ đứng dậy, như kiểu có ai đó xốc nó đứng lên. Đầu vẫn cúi, tóc buông xõa che đi khuôn mặt, một tiếng cười cất lên nghe mà rụng rời chân tay. Cả ba đứa Ngọc, Đức, và Nam ngã ngửa, chúng nó ôm nhau co ro lại. Thằng Đức giọng run run:

- Thủy, bà làm sao thế?

Một tiếng nói phát ra từ khuôn mặt của Thủy nghe xa xăm mà rờn rợn:

- Chúng mày không tuân theo luật chơi, giờ tao đã cướp xác của con bé này rồi…

Cả lũ hét rú lên, vì tiếng nói đó không phải là của Thủy. Rồi cái người xõa tóc đó bắt đầu ngẩng mặt lên, một khuôn mặt trắng ởn, hai con mắt lộn tròng. Đưa cánh tay chỉ về phía Nam:

- Mày sẽ chết con ạ…

Cả lũ hét ầm ĩ, rồi ba chân bốn cẳng bỏ chạy ra khỏi nghĩa trang. Mấy ông bảo vệ thấy động, cầm đèn pin chạy ra thì đám thằng Nam đã chạy vụt qua, bỏ lại cái Thủy nằm sõng soài trên mặt đất bên cạnh mộ. Hai ông bảo vệ rọi đèn pin về phía có mấy ánh nến, tới nơi thấy Thủy và đồ nghề bói chén, một ông bảo vệ thở dài:

- Lại bói chén, haiz… Xem ra có người nữa sắp sang thế giới bên kia rồi.

Sáng hôm sau, đợi khi Thủy đã tỉnh lại. Một ông nhân viên bảo vệ đưa Thủy về tận nhà. Bố mẹ Thủy thấy con gái được hộ tống về đồng thời đi suốt đêm qua thì lo lắng lắm. Sau khi trò chuyện với ông nhân viên bảo vệ, đồng thời nhận gói đồ chơi bói chén. Bố mẹ Thủy quay ra lên lớp cho cô con gái mình một bài học. Bố Thủy ngày xưa từng là bộ đội, vào sinh ra tử, còn lạ gì cái trò bói chén gọi hồn này nữa. Nhớ cứ mỗi lần trước một trận đánh, hay mỗi trận tập kích, ông và mấy đứa bạn thường ngồi lại, gọi hồn mấy thằng bạn mới chết lên và hỏi rằng trận tiếp sẽ có những ai hy sinh. Quả nhiên những người được bói chén chỉ danh đều tử trận, may mắn cho bố của Thủy đã không nằm trong số đó. Sau khi mắng Thủy té tát một hồi, ông quay ra hỏi:

- Mày dại lắm con ạ, sao khi không lại nghịch ba cái trò dại dột như thế này. Vậy lúc bói chén, nó có nói gì về tương lai của con không?

Thủy thật thà:

- Dạ, con chỉ giám hỏi một ít về gia đình mình lúc đầu coi coi nó có linh ứng không, sau đó thì Nam và Ngọc hỏi nhiều lắm, nhưng sau đó thì con không nhớ một chút gì. Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong phòng trực bảo vệ nghĩa trang.

Bố Thủy ngạc nhiên và hỏi dồn:

- Sao lại không nhớ tí gì? Vậy thằng Nam và con Ngọc chúng nó hỏi cái gì?

Thủy ngồi suy nghĩ lại một lúc, chợt nhớ ra điều gì đó, Thủy thưa:

- Con nhớ rồi, cái chén bói là thằng Nam và cái Ngọc cả hai sẽ chết trẻ, ngay sau đó thì con nghe có tiếng gọi bên tai, và cứ thế chìm luôn vào giấc ngủ li bì.

Bố Thủy nghe xong thì đờ người ra, ông tựa lưng vào thành ghế, rồi quay ra bảo:

- Con có biết vì sao con không nhớ tí gì không?

Thủy nghi hoặc hỏi:

- Dạ không ạ, vì sao thế hả bố?

Bố Thủy quay qua nhìn thẳng vào mắt con gái:

- Con bị ma nhập tối qua đó.

Thủy chợt rùng mình, mặt đờ đẫn, rồi bố Thủy tiếp lời:

- Bọn con chơi bói chén đêm qua chắc không đứa nào để ý tới ba nén hương thắp trên mộ. Một khi hương tắt mà không dừng cuộc chơi, vong hồn biết mình bị lợi dụng sẽ tìm cách cướp xác đoạt mạng.

Thủy nhanh nhảu:

- Thế tại sao đến giờ con vẫn bình an vô sự hả bố?

Bố Thủy nhìn Thủy thở dài:

- Cái đứa bầy ra trò này chắc chắn cũng hiểu luật chơi rất rõ, nó đã dắt một con chó theo. Chó là một trong những con vật khắc ma, có nó ở bên thì vong hồn không thể nào mà cướp xác đoạt mạng được.

Thủy như nhớ lại chi tiết mọi việc hôm qua, nhỏ nói:

- Thôi đúng rồi bố ạ, đêm qua thằng Nam có dắt con Husky nhà nó theo, mà con chó đấy cái lúc bắt đầu cuộc chơi, nó sủa ghê lắm, lại con tru lên nữa, nghe mà rợn người.

Bố Thủy giải thích:

- Nó sủa tức là nó đã nhìn thấy oan hồn, còn lúc nó tru lên tức là hồn người chết đang hiện về. Còn về thằng Nam, nếu đúng như lời con nói, thì bố e là nó chả sống lâu được nữa đâu.

Trong khi đó, sau cái ngày bói chén ở nghĩa trang về, thằng Nam như người mất hồn. Nó chả thiết ăn uống gì, học hành sa sút. Mặc dù thằng Đạt, nhỏ Ngọc, và Thủy đã hết sức khuyên can, nhưng thằng Nam giờ đây chỉ như cái xác không hồn mà thôi. Để cho nó bớt buồn, Cả hội rủ nhau đi nhậu một trận. Nào ngờ, thằng Nam mượn rượu, nó uống đến mức như không còn có ngày mai. Rượu vào, rồi nó khóc lóc kể lể là đời chưa làm được cái gì, chưa trả ơn cho bố mẹ, chưa cưới được vợ, chưa tạo dựng nên được sự nghiệp gì thì đã phải chết. Xong nó lại cười, nó cười cái trò đời, cười vào cái số phận mà ai ai cũng không tránh khỏi đó là chết. Đợi cho lúc nó nguôi ngoai, thằng Đức mới bắt đầu hỏi mấy chuyện:

- Này Nam, hôm bữa cúng chén, tao chưa hiểu sao mày phải dắt con chó nhà mày theo làm gì?

Cái Thủy ngồi bên cạnh, đá chân thằng Đức một cái đau điếng, ra ý không muốn Đức khơi lại cái đêm đáng nguyền rủa đó nữa. Còn về phần Thủy, nhỏ cũng chưa dám nói lại những gì mà bố mình nói, vì lí do là thằng Nam giờ đây đã sống dở chết dở thế này rồi, sợ rằng nói thêm vào, nó quẫn trí đi tự tử thì nguy. Thằng Nam nghe thằng Đức hỏi, nó cười phá lên như người bị điên, nó nói giọng lè nhè:

- Mày ngu lắm con ạ, dắt con chó theo, để nó canh cho tụi mình chơi. Nếu không có nó, thì giờ này tao với mày đã nằm đắp chiếu cả lũ rồi .

Nam cầm ly rượu nốc một hơi:

- Tao cũng quên con m* nó mất là phải canh chừng ba nén hương cắm trên mộ, để cho nó cháy hết lúc nào đ*o hay.

Thằng Đức càng tò mò, nó lân la:

- Hương cháy hết thì sao?

Thằng Nam nhìn thằng Đức:

- Bộ mày giả ngu trêu bố mày à? Hương cháy hết, tức là thời gian giam giữ vong hồn vào cái chén đã cạn. Mày mà còn cố hỏi, nó điên tiết lên, nó sẽ nhập vào mày, làm mày dở điên dở dại đó con ạ.

Nói đến đó, thằng Nam chỉ thẳng vào mặt Thủy cười:

- Chỉ không may cho con người yêu bé nhỏ của mày, đêm đó bị nó nhập vào. May mà còn có con chó yêu quý của tao, không có bây giờ mày đang hầu em ý trong nhà điên rồi con ạ.

Thủy nghe đến đó thì giật mình, quả nhiên những gì mà bố Thủy nói đều là chính xác, là có thực. Bỗng thằng Nam ôm mặt khóc tu tu như một đứa trẻ. Cả bọn lấy làm ngạc nhiên, chúng nó xúm lại giỗ giành, thằng Nam giọng mếu máo:

- Tao khổ lắm chúng mày ơi, chúng mày có biết đã mấy đêm nay, đêm nào tao cũng gặp con mụ già đó không.

Cả bọn ngơ ngác, Ngọc khẽ hỏi:

- Anh nói gì thế? Anh gặp con mụ nào?

Thằng Nam quay ra, nó gào lên trong nước mắt:

- Cô còn giả vờ à, cái con mụ già mà hôm ra nghĩa trang tui mình gọi lên để hỏi chuyện ý!

Nghe xong cái câu này, cả bọn mới rùng mình. Sau đó thằng Nam kể rằng, đã gần một tuần này, cứ đêm đêm, nó lại thấy bóng bà già đó đứng ngay đầu cửa sổ, có lúc thì đứng ngay dầu giường, nhiều khi thì cứ lởn vởn trước cửa buồng hoặc cửa sổ. Còn có những đêm, nó nghe thấy tiếng bà ấy gọi nó trong đêm, nào là “đã đến lúc rồi, về với bà Nam ơi” hoặc là “Nam ơi, đi thôi cháu”. Có đêm, nó còn nằm mơ bà ấy về, cứ đi theo nó, rồi thì ôm lấy nó, lôi nó xuống nấm mồ nằm cùng. Nó hét lên thất thanh, khiến bố mẹ nó tưởng con mình bị tâm thần, nhiều lần bàn nhau đưa nó vào viện. Kể xong, thằng Nam cầm một vỏ chai, đập vỡ, tính cắt tay tự vẫn. Cả bọn nhảy vào, giằng co mãi mới cản được nó.

Sau cái ngày hôm đó, hội thằng Đức, cái Ngọc và cái Thủy bàn nhau mua đồ lễ, vàng mã rồi mang tới cái mộ của cái bà mới mất để phúng điếu nhằm xin tha cho thằng Nam. Cái Ngọc nhận nhiệm vụ đi mua vàng mã. Hôm đó, đang đứng rút tiền ra trả, chợt chuông điện thoại reo lên. Ngọc nhấc máy lên thì nghe tiếng thằng Đức mếu máo:

- Ngọc ơi… không cần phải mua vàng mã nữa đâu, thằng… thằng Nam… nó … nó… đi xe… bị ô tô tải… đâm chết rồi…

, nhh � ��U0�Kphần nào hình dáng. Sau đợt đó, tinh thần ông Clun trở nên hoảng loạn, sáng thì cứ co ro một chỗ, rất sợ ra ngoài, đêm thì gào thét, rồi khóc lóc. May cho ông rằng vợ con đã khỏe hẳn, giờ lại phải chăm sóc ông. Nhiều người trong phố bắt đầu bàn tán rằng ông Clun đang bị ma nhập, nên họ tránh lai vãng gần nhà ông. Rồi cái gì đến cũng đã đến, thấy việc xóa lá bùa trên lưng không thành, ông quay ra tự cắt lưỡi mình.

Viết đến đây, ông Clun bỗng rơm rớm nước mắt. Rồi ông cởi áo cho thằng Khan coi vết sẹo trên lưng mình. Quả nhiên tuy trên lưng đã có một cái sẹo bỏng thật lớn, nhưng vẫn còn để lại một vài góc đen của lá bùa. Cái ngày thằng Khan ra viện đã đến, sáng bố mẹ nó đến đón nó rất sớm, nó chào từ biệt mọi người trong phòng. Nó ra khỏi viện mà trong lòng vô cùng vui mừng nhưng cũng không hết bị ám ảnh bởi những câu chuyện, những điều rùng rợn. Nhất là câu chuyện về cuộc đời của Ông Clun, nó nghĩ rằng nếu nó cũng tự từ bỏ một thứ gì đó mà giúp nó giao tiếp với thế giới loài người thì biết đâu nó cũng không phải giao tiếp với thế giới cõi âm nữa. Thương thay, chả bao lâu sau, một tai họa đã ập xuống đầu cả nhà thằng Khan. Mẹ nó trong một lần đi buôn bán xa đã gặp nạn. Đêm hôm đó, thằng Khan không tài nào ngủ được, nó nằm xoay qua, xoay lại, trằn trọc mãi. Nó tính dậy kiếm ly nước uống cho dễ ngủ. Chợt nó nhìn ra cửa sổ trước nhà, có bóng một ai đó đang đứng thập thò lặng yên nhìn nó. Nó nhìn kĩ hơn thì nhận ra đó chính là mẹ nó. Nó cất tiếng hỏi:

- Má, sao má về sớm vậy, con tưởng má làm hết tuần này mà?

Bốn bề vẫn lặng im, nó thấy kì quặc vì mẹ nó không trả lời, nó tiếp lời:

- Sao má không vô nhà đi?

Mẹ nó vẫn lặng im đứng đó nhìn nó. Đang định ra mở cửa cho mẹ, bỗng có một bàn tay vỗ vào vai nó. Thằng Khan giật mình, nó chực hét lên thì có tiếng nói:

- Con làm gì mà muộn rồi không ngủ đi, còn đứng đây lảm nhảm cái gì thế?

Hóa ra bố thằng Khan bị đánh thức bởi tiếng ồn ngoài phòng khách, ra coi thì thấy nó đứng lảm nhảm một mình. Thằng Khan chỉ tay ra cửa sổ, bảo bố:

- Con định uống nước rồi lên ngủ tiếp thì thấy mẹ về, mẹ đang đứng ngoài cửa kìa ba.

Bố nó nhìn theo hướng tay nó chỉ, rồi quay lại nhìn nó:

- Mày mê ngủ hả con, ngoài đó làm gì có ai. Mà má mày đến hết tuần này mới về mà.

Thằng Khan bất chợt nổi da gà khắp người, rõ rang, má nó vẫn đang đứng đó, nó còn thấy rõ mồn một, mà tại sao bố nó không thấy gì. Chợt một ý nghĩ lóe lên đầu nó, nó rụng rời chân tay, đánh rơi ly nước. Nó chợt hiểu ra rằng, nếu chỉ có mình nó nhìn thấy, thì đích thị đó là vong hồn của mẹ nó rồi. Nó sợ lắm, vừa sợ vừa hoảng hốt, vì đáng lý mẹ nó đang đi buôn bán xa, chẳng lẽ đã có chuyện không lành. Khan hối bố nó gọi điện đến chỗ mẹ nó làm ngay, nhưng đã khuya rồi thì còn ai nghe điện thoại chứ. Bố nó bảo để sáng sớm mai sẽ gọi để kiểm tra, đêm đó thằng Khan nằng nặc đòi nằm cùng bố nó, vì nó bị ám ảnh bởi cái bóng của người mà rất có thể là mẹ nó. Cả đêm nó không sao ngủ được, chợt nó hướng mặt ra cửa sổ đầu giường. Nó giật thót mình khi thấy xa xa, dưới gốc cây xoài là mẹ nó đang đứng đó. Nó thấy mẹ nó mặc bộ quần áo lôi thôi, đầu tóc rối bời và hình như còn có nhiều vết máu khắp mình. Nó sợ lắm, co rúm lại, run cầm cập. Bố thằng Khan tưởng con lạnh, bèn đóng của sổ lại. Cửa sổ có hai lớp, một lớp kính và một lớp gỗ. Lớp gỗ có nhiều khe to để thông gió. Lần này nó càng kinh hoàng hơn, khi mà tấm gỗ khép vào, bên kia mấy cái khe, nó có thể nhìn thấy mẹ nó đứng đó rất gần. Nó thấy bộ quần áo rách rưới, bẩn thỉu, lếch thếch. Đầu tóc rối bời, mặt có nhiều vết thâm tím, máu me khắp mình và mặt. Nhưng rùng rợn hơn cả là cái đôi mắt, rất buồn rầu và nhìn thẳng về phía nó. Cả đêm hôm đó, thằng Khan nhắm tịt mắt lại, nó sợ lắm chứ, sợ cái vong đứng ngoài cửa, sợ rằng có chuyện không may đã đến với mẹ nó. Sáng hôm sau, còn đang ngủ say, bố thằng Khan lôi nó dậy, nước mắt lưng tròng:

- Con ơi, má mày mất rồi...

Nó há hốc mồm, mặt đờ đẫn. Thì ra tối qua là mẹ nó về báo mộng cho nó biết. Nó khóc ầm lên, trong nhà có mẹ nó là yêu thương nó nhất, và nó cũng vậy. Sau khi nhận xác mẹ nó về. Cơ quan chức năng cho biết. Tối hôm đó, má nó ở lại đóng cửa tiệm vàng bạc cùng với người bạn, không may bị một bọn cướp xông vào. Người kia bị chém một nhát chết ngay tại chỗ, còn mẹ nó tuy bị thương nặng, nhưng vẫn cố bò ra ngoài đường. Vì đã muộn, trời lại mưa to nên không ai để ý. Mẹ nó khi sắp bò ra khỏi cửa, bị một tên phát hiện, liền lôi vào dung gậy đánh cho tới chết. Sau cái ngày mẹ nó mất, thằng Khan suy sụp hẳn, nó chả thiết ăn thiết uống. Bố nó thấy vậy cũng buồn lắm, khuyên nhủ nó hết lời. Nhưng bố nó nào đâu có biết rằng, thằng Khan ngày nào cũng thấy bóng mẹ nó hiện về, không phải dọa nạt nó, mà chỉ là muốn nhìn thấy thằng con yêu dấu mà mình đã bỏ lại đằng sau. Về phía thằng Khan, giờ đây nó đã không còn sợ hồn mẹ nó nữa, nhưng cứ nhìn thấy cái vong của mẹ nó, thì nó buồn đến đứt ruột. Không thể chịu nổi được nữa, nó đã đi đến một quyết định. Nhân lúc bố nó không có nhà, thằng Khan dùng kéo tự chọc mù hai mắt, để không còn phải nhìn thấy mẹ nó trong cái bộ dạng thảm thương đó nữa… May cho nó, bố nó về kịp lúc nên đưa nó lên ngay bệnh viện, không có nó đã chết vì mất máu. Giờ đây, khi đã mất đi cặp mắt, thằng Khan có thể nói là mừng trong sự đau khổ vì mọi chuyện đã chấm dứt từ đây, không còn phải nhìn thấy những vong hồn nữa. Chợt nó giật mình, da gà nổi lên, khi có tiếng nói kề ngay bên tai nó:

- Má nhớ con lắm, con của má…

Thằng Khan gào lên thảm thiết, nó giờ đây không còn nhìn thấy mẹ nó nữa nhưng lại nghe được tiếng nói của mẹ nó vọng về từ thế giới bên kia, tuy xa mà gần.

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết